sống ở đời mà quá tầm thường
Cũng nhờ tấm lòng từ thiện của bà Ngô Thị Tuyết ở KP.5, P.Long Bình (TP.Biên Hòa) mà cuộc sống của nhiều mảnh đời bất hạnh trên địa bàn TP.Biên Hòa vơi bớt phần nào khó khăn. Trong đó, có trường hợp của anh H.T., ở P.An Bình (TP.Biên Hòa).
Sống ở đời mà quá tầm thường thì trách sẽ không ai còn ngó mà nếu muốn có bạn đời chung thành thì học cách nuôi 1 con
Definição de sống ở trên đời mà không có ai ghét đó là quá thường rổi kiểm tiển đi kiếm tiển rổi sẽ hơn nó SỐng Ở trÊn đời khÔng cÓ ai ghÉt đÓ lÀ quÁ tẦm thưỜng rỒy 😏😏 .
Vay Tiền Online Từ 18 Tuổi. Không có một vẻ ngoài đẹp đẽ, cũng chẳng có chút vốn liếng gì để mà tiêu xài thỏa thích, từ nhỏ tới lớn vẫn luôn là một kẻ tầm thường xoàng xĩnh. Tôi ở trước mặt người khác luôn yên tĩnh trầm mặc, đem lại cho mọi người ấn tượng là một kẻ không giỏi ăn nói. Cũng là một người độc lập, luôn cố gắng hoàn thành tốt công việc của mình, chưa từng chủ động giao tiếp hay kiếm tìm sự giúp đỡ từ những người khác phái, rất ít khi thể hiện bản thân, vĩnh viễn là một người vô hình trong đám đông nhộn nhịp. Tin nhắn trong điện thoại đều là của tổng đài hoặc từ các nhóm chat đông người, thường xuyên cảm thấy bản thân làm việc chưa đủ giỏi, vẻ ngoài bình thường, nội tâm lại quá mẫn cảm, có đôi khi chỉ vì một câu nói của người khác mà trằn trọc suy nghĩ, buồn bã nguyên cả một ngày. Khi nói chuyện cùng người khác thì hết mực dịu dàng, chuyện buồn phiền thì giữ lại tự mình gặm nhấm, nghe nhạc thâu đêm, hôm sau tỉnh dậy lại là một ngày mới. Giữa một vùng đèn đuốc rực rỡ nơi phố thị xa hoa, một mình nhàm chán ngồi ngắm trăng sao, ngày ngày lặp đi lặp lại một vòng tuần hoàn như thế. Mỗi khi được hỏi thăm vì sao còn chưa chịu yêu ai, tôi luôn vịn vào cái cớ yêu đương phiền phức để mà trả lời cho qua chuyện. Rồi lại có người hỏi tôi rốt cuộc đã từng rung động trước ai đó hay chưa, tôi cũng chỉ hời hợt nhạt nhẽo mà đáp rằng chưa từng. Bạn bè nói với tôi, có lẽ là do cậu vẫn chưa gặp được người ấy mà thôi, tôi lại không có cách nào mà nói cho họ biết. Thực ra đã từng, chỉ là gặp được quá sớm, sớm đến mức tôi còn chưa kịp tỏ tường thì đã vụt biến tan mất rồi. Cuộc sống bình đạm trong suốt hơn 20 năm này, tôi không thể trở thành ánh trăng của chính mình, làm việc không xong, chẳng tạo nên được một gợn sóng nhỏ trong cuộc đời của bất kỳ ai. Vậy thì một kẻ tầm thường như tôi, sống có ý nghĩa gì? Mẹ nhà nó, nhưng tôi lại thích cái sự lạnh lùng từ trong cốt tủy của mình, trời sinh lạnh nhạt, dù cho cô độc thì cũng chỉ muốn nghe theo tiếng gọi của con tim. Trước nay tôi chưa từng cố gắng để trở nên giống với bất kỳ ai, cũng sẽ không vì vài trận gió mưa quét qua cửa ngõ mà thương xuân tiếc thu. Hướng về một cuộc sống tươi đẹp, đó chính là ý nghĩa tôi sống trên đời này. Tôi muốn nỗ lực không ngừng, kiếm về một khoản tiền nhỏ, có thể độc lập kinh tế, thỏa thích làm những điều mình muốn. Tới bờ biển ngắm nhìn mặt trời lặn, cảm nhận từng cơn gió mơn man trên da thịt, quên đi hết thảy những muộn phiền quấn thân, mặt trời xuống biển tựa như lòng đỏ trứng gà. Tới thảo nguyên bao la rộng lớn tung mình lên lưng ngựa, nhìn ngắm những cánh đồng hoa nghiêng ngả trong gió, cừu dê chạy loạn, tựa như vừa có một trận mưa rào ghé ngang qua đồi cỏ. Cỏ hoa quay cuồng rơi rụng, mỗi lần nhấc chân lại nghe thấy tiếng mưa rơi nhẹ nhàng rả rích. Đi tới một miền quê nghèo nơi biên cương tổ quốc, thưởng thức từng cơn gió nhẹ mỗi buổi xế chiều, bầu trời trên cao còn vương lại vài đám mây màu trắng. Đứng trên cây cầu đá cổ kính trăm năm nơi phố huyện, cùng chú chó quê thả chậm bước chân đuổi theo bóng mặt trời. Tôi còn muốn được viết về vầng trăng quê tôi, bù đắp lại những món nợ với gia đình, nói một câu xin lỗi vì những điều không phải trong quá khứ, tha thứ cho những tiếc nuối trong đời của bản thân. Bầu trời ngày hôm đó rất xanh, cũng ở rất gần tôi, ráng chiều nhuộm đỏ một góc chân trời, xa xa từng vòng từng vòng khói trắng chầm chậm bay lên. Tôi cùng cô ấy núp dưới tán cây dẻ già, nhẹ nhàng cảm nhận được mùa thu đang gõ cửa. Giờ đây, tôi muốn được đi gặp người có thể cùng tôi sẻ chia những tình cảm trong lòng. Đi ngắm vầng trăng chầm chậm neo cao nơi bóng cây đầu xóm, đi nắm bắt những may mắn nho nhỏ trong những điều bình dị ở cuộc sống thường ngày, gieo vào trong tim hạt giống của loài hoa Hướng Dương, thơm ngát hơn tất thảy mỹ tửu trên đời này. Có một người hỏi một người tầm thường rằng, ý nghĩa của cuộc sống là gì? Thực ra cuộc đời này dù có nhiều phong ba bão táp tới đâu thì đến cuối cùng, tất cả đều trở về là những củi gạo dầu muối bình thường, tôi cảm ơn chính tôi vì đã sống tầm thường mà sống động đến thế. Có người nói rằng Sống, thật là mệt. Kỳ thực, tôi cũng chưa từng nếm qua vị đắng của cuộc đời. Sinh ra đã may mắn, được gia đình yêu thương, được bạn bè quan tâm chăm sóc, mà nguyên nhân khiến tôi cứ mãi bất mãn là bởi bản thân đã quá tập trung vào những điều không vui, mới vấp ngã vài lần đã cho rằng cuộc đời mình đều là thất bại. Cuộc sống luôn biết cách tạo cho ta những hạnh phúc nho nhỏ, khiến ta đắm chìm vào đó. Tỷ như mỗi ngày được thưởng thức các món ăn ngon; cùng bạn bè chia sẻ những thước phim hay; giặt hết đống quần áo ta đã chất đống lâu nay; nhận được lời khen hay sự quan tâm từ một người xa lạ; cho mấy chú mèo hoang trong khu chút đồ ăn ngon miệng dưới ánh mặt trời ấm áp; đánh bay hết những nỗi ấm ức, muộn phiền ở trong lòng… Cuốn phim cuộc đời được tạo nên từ muôn ngàn những lát cắt trong cuộc sống, có những lúc thì um sùm gà bay chó nhảy, nhưng có khi lại ung dung thoải mái, thong dong đến không ngờ. Nếu như bạn nguyện ý dùng sự tinh tế, tỉ mỉ của mình đi cảm nhận hết thảy những điều vụn vặt tầm thường được gói ghém trong khói lửa nhân gian, bạn sẽ gặt hái được thật nhiều những xúc cảm mới mẻ và ấm áp vô cùng. Nếu có lúc nào chẳng còn cảm thấy được niềm vui, vậy đó là bởi ta đã gửi niềm tin tới nhầm địa chỉ, không nhất thiết cứ phải luyến lưu mãi một câu chuyện nào. Cuộc sống có buồn có khổ, nhưng chỉ cần chạy, gió sẽ nổi lên. Nguồn Vietwriter 160
Cách đây vài ba hôm, tôi tới chùa để thăm một vị lão tăng mà mình quen biết. Ngắm nhìn rừng cây sầu đông cây xoan trắng bên ngoài cửa sổ, tôi không khỏi cảm thán Con người sống ở đời, cũng giống như cây sầu đông vậy, trông thì rất đẹp mắt, nhưng lại luôn ẩn chứa cái nỗi "sầu" ở trong tăng, người năm nay đã 70 tuổi cũng gật gật đầu nói, ai cũng nói cây sầu đông "sầu rễ sầu lá sầu cả chạc", sầu ở đây có nghĩa là "đắng", ngay cả quả của cây cũng rất đắng, vì vậy mà người ta thường gọi cây sầu đông là "cây sầu mệnh" cây mệnh khổ, nó là tượng trưng cho khổ thứ nhất Người quá nhu nhược Lão tăng nói, lương thiện là tốt, nhưng quá nhu nhược lại không hề sao lại nói như vậy?Bởi lẽ sống ở đời, đối diện với thị thị phi phi mỗi ngày là điều không thể tránh khỏi, một người khi đối mặt với những thị phi ấy lại không biết phân biệt, cũng chẳng hiểu thế nào là phản kháng, vậy thì khi đối mặt với những hiện tượng hay sự việc sai trái, họ sẽ luôn lùi ra sau trong vô thức, không dám đứng lên chống như vậy, không chỉ là đang tiếp tay cho cái sai của người khác, mà đồng thời cũng là đang khiến quả báo của mình ngày một nặng thêm, bởi nó chẳng khác nào là đang "nối giáo cho giặc".Kết quả của những hành vi này thường sẽ khiến những người nhu nhược ngày một lún sâu, không cách nào thoát ra được, áp lực tâm lý vì thấy tội lỗi, tự trách móc bản thân cũng ngày một tăng lên, sống như vậy thử hỏi có thể thanh thản, có thể vui vẻ?Vì vậy, gửi tới những người quá yếu đuối, hãy học cách phân biệt đúng sai, học cách nói "không" trước những điều mà bạn cho là không đúng, dứt khoát với nguyên tắc và thái độ của chính thứ 2 Người không biết thế nào là thỏa mãn Người xưa có câu "Thị dục thâm giả thiên cơ tiện, thị dục tiện giả thiên cơ thâm."Ý muốn nói, một người, nếu đắm mình vào biển dục vọng, không biết cách thoát ra ngoài, vậy thì sự linh hoạt và trí tuệ sẽ dần mất đi, phúc báo của bản thân cũng dần dần bị giảm bớt; trong khi một người, nếu xem nhẹ danh lợi, sự linh hoạt và trí tuệ ngược lại sẽ càng phong phú, và nhất định sẽ được rất nhiều cơ duyên và phúc báo tự tìm vậy, sống ở đời, có những người khi đứng trước sự cám dỗ về vật chất và lợi ích thường không biết cách cự tuyệt, cũng không biết thế nào là đủ. Những người như vậy rất dễ sa đà, để lợi ích và sự hào nhoáng dắt khổ lớn nhất của con người chính là không bao giờ biết thỏa mãn, không biết thế nào là vừa đủ với bản thân, lao đầu chạy theo danh lợi, không màng tới những thứ xung quanh, để rồi cuối cùng đánh mất đi những thứ thực sự có ý nghĩa hơn, chẳng hạn như gia đình, chẳng hạn như sức khỏe, tình thân…Câu chuyện "Ăn khế trả vàng" có lẽ chúng ta ai cũng đều đã từng được nghe kể, vậy thì lựa chọn làm người em, biết thỏa mãn, biết dừng lại đúng lúc để rồi sống hạnh phúc mãi về sau, hay làm người anh với lòng tham vô đáy để rồi nhận lấy kết cục thảm hại, đó hoàn toàn là quyết định của bạn!Kiểu thứ 3 Người quá lụy tình Sống ở đời, chuyện tình cảm là lẽ dĩ nhiên. Tình cảm, cảm xúc đồng thời cũng là thứ khiến con người ta phải vật lộn rất nhiều. Có những người, lỡ mất một mối duyên, không tới được với một người, thường tự nhốt mình trong cái bể "thất tình" ấy, không cách nào thoát đặt hết niềm tin, đặt hết mọi thứ cho đối phương để rồi khi đoạn tình cảm không được như ý muốn, họ tự từ bỏ chính mình, thậm chí từ bỏ cả cuộc người như vậy vừa đáng thương vừa đáng trách, vì sao, vì những thứ đẹp đẽ trên đời không chỉ vẻn vẹn trong hai chữ "tình yêu", thế gian này còn tồn tại rất nhiều thứ đáng để chúng ta nỗ lực theo được với nhau là cái duyên, không được cùng nhau suốt kiếp nó là cái số, bỏ lỡ rồi, có lẽ là đang muốn nói với bạn rằng đó chưa phải là định mệnh của bạn, chỉ cần bạn yêu đời, còn niềm tin vào cuộc sống, người thực sự yêu thương và phù hợp biết đâu đang ở một góc nào đó trên thế giới chờ đợi làm một người lụy tình, bởi nó cho thấy bạn không hề yêu thương chính mình, nhưng bạn à, chỉ khi bạn yêu thương chính mình, chỉ khi bạn nhận ra được giá trị của bản thân mình, tán thưởng chính mình, bạn mới gặp được một người cũng yêu thương và tán thưởng bạn một cách thật vì một người vốn dĩ xa lạ nào đó mà tự hành hạ bản thân, sống vậy khổ lắm, đời còn dài, tương lai vẫn còn rộng, thế giới 7 tỷ người, cứ từ từ, rồi sẽ lại có một cuộc gặp gỡ mà khi ấy cả hai cùng yêu thương và trân trọng lẫn nhau, cuộc gặp gỡ ấy sẽ dịu dàng chạy về phía bạn giữa biển người mênh mông rồi ở bên bạn tới suốt cuộc đời, và đó cũng là khi bạn hoàn toàn xứng đáng với điều thứ 4 Người bị chính cái kén của mình trói buộc Sống ở đời, sẽ luôn có những giai đoạn khiến bạn cảm thấy mọi thứ không được như ý muốn. Thất bại, khó khăn, trắc trở, gian nan, đó là những điều rất tự nhiên trong cuộc sống, tuy nhiên, có những người, mỗi khi rơi vào hoàn cảnh khó khăn, mỗi khi tạm thời chưa thấy được đường ra đã sớm từ bỏ chính mình, nhốt mình trong cái lồng sắt mà mình tự thiết kế ra, rồi sau đó tự ôm lấy mình, tự bọc mình lại, không muốn thoát ra. Người có lối sống kiểu này không chỉ đang tự làm khổ bản thân mà còn đang vô hình khiến những người xung quang lo người 10 phần có tới 8, 9 phần không như ý, nhưng chẳng phải vẫn còn 1, 2 phần như ý đấy ư, quan trọng là thái độ và cách bạn nhìn nhận vấn đề. Trang bị cho mình một tư duy mở, chấp nhận cuộc đời vốn dĩ là như vậy, gặp phải 8, 9 phần không như ý, đừng chìm đắm trong nó, thay vào đó nghĩ tới 1, 2 phần tích cực còn lại, chỉ cần bạn còn hi vọng, còn nhiệt huyết, ông Trời nhất định sẽ không bỏ rơi ở đời, ai cũng sẽ gặp phải một vấn đề nào đó ở một giai đoạn nào đó, người gặp vấn đề về sự nghiệp, người gặp vấn đề về sức khỏe, người lại khó khăn về tâm lý hay giao tiếp xã hội, thậm chí là cả những mối quan hệ với người thân… làm sao để tự hóa giải, làm sao để chữa lành cho mình là điều rất quan có một điều chắc chắn rằng, nếu bạn không thuộc 1 trong 4 kiểu người trên, nếu bạn là một người luôn tràn đầy năng lượng và tích cực, không vấn đề nào có thể đánh gục được nếu thấy mình có 1 trong 4 biểu hiện trên vậy thì thay đổi từ bây giờ cũng chưa muộn, thế giới quả thực rất đẹp đẽ, chỉ là bạn chưa nhận ra những điều đẹp đẽ đó mà thôi, bên ngoài kia, ánh nắng mặt trời bừng sáng đang chờ đón bạn, bước ra và thưởng ngoạn cảnh vẻ đẹp của tự nhiên nhé!
- Sống với một tâm thái đơn giản, luôn rộng mở đón chờ ánh mặt trời, hài lòng về thực tại và biết ơn cuộc sống, chúng ta sẽ có được những ngày hạnh phúc bình yên! 01 Bạn có bao giờ cảm thấy vô cùng chán nản, thế giới như chìm trong tăm tối, và mọi thứ diễn ra ngày một tồi tệ hơn chưa? Lúc đó, bản thân chỉ muốn khóc, không biết giải thích cùng ai, cũng không biết dùng cách nào để giải thích rõ ràng được,... Tương lai là thứ chúng ta không thể biết trước. Thời đại này lại diễn ra quá nhanh, mỗi ngày mỗi người đều tiếp nhận nhiều tin tức mới. Nhìn nhiều, nghĩ càng nhiều, càng dễ lo lắng, khó chịu. Nhưng bạn có bao giờ suy xét kĩ thứ bạn theo đuổi cả đời là gì chưa? Bỏ phí thời gian theo đuổi những cảm xúc buồn tủi đó sẽ chỉ khiến bạn sống một đời bất hạnh. Trưởng thành rồi, nên học cách bình tâm, đưa mọi thứ về điểm khởi đầu khi gặp rắc rối, phần nhỏ mệt mỏi đều đến từ việc kiếm tiền sinh tồn, còn phần lớn là ở chính bản thân bạn. Nếu bạn không tự giải quyết được những rắc rối trong tâm trí, nó sẽ ngày một nhân rộng và nuốt chửng con người bạn. Thế nên người ta mới có câu "Sống trên đời, nghĩ càng đơn giản, càng hạnh phúc!" 02 Thế giới người lớn tất nhiên có rất nhiều khó khăn, nhưng mỗi người đều có nỗi khổ và chỗ khó khăn riêng, không chỉ riêng gì bạn. Hãy xem đời này như một chuyến du lịch trải nghiệm, bạn trải qua nhiều rồi, cũng hiểu nhiều rồi, tự khắc sẽ thông suốt thôi! Tại sao nhìn ngoài xã hội có nhiều người luôn sống hạnh phúc hơn chúng ta, dù họ rất nghèo? Không phải vì họ vừa trúng số hay được từ thiện, mà vì tâm họ luôn rộng mở, họ luôn sống với tấm lòng biết ơn và sự hài lòng về thực tại. Trái tim đơn giản sẽ khiến mọi sự diễn ra nhẹ nhàng, thoải mái hơn. Những người trí tuệ luôn có thể thản nhiên bỏ qua những xáo trộn thị phi ngoài xã hội, đặt những bước chân mạnh mẽ mà đi tiếp. Nếu bạn nghĩ không thông về việc gì đó, vậy trước hết hãy học cách buông nó trước. Nếu chưa nghĩ ra cách giải quyết, vậy khoan nghĩ về nó đã. Đừng lãng phí thời gian cho những người và những việc khiến bạn cảm thấy khó chịu. Người đều có lòng tham, chúng ta nhìn người khác có nhiều thứ, thế là chúng ta muốn, nhưng muốn nhiều đi nữa, thứ chúng ta thực sự cần lại không nhiều. Có những ngọn núi bạn không thể leo lên hết, có những rắc rối bạn khó giải quyết, có những phiền muộn chỉ mình bạn hiểu, có những may mắn nhỏ chỉ mình bạn thấy... Nói đời bất công cũng tốt, nói đời công bằng cũng được. Nếu đã không muốn dừng lại ở sự tầm thường của thực tại, vậy hãy học cách tự mình giải quyết mọi việc, đừng trông chờ người khác. Học cách điều chỉnh tâm thái, giữ vững lòng tin, sự bình tĩnh, tìm cách thấu hiểu chính mình muốn gì. Đừng đòi hỏi quá nhiều để rồi tự khiến mình đánh mất mọi thứ, lâm vào bất hạnh. Cũng đừng quá bận tâm đến sự đánh giá của người khác. Nếu bạn suy nghĩ quá nhiều, tâm sẽ sinh bệnh, nên nhìn mọi thứ tích cực hơn để sống cuộc đời giản dị mà hạnh phúc. 03 Nhiều người không thể sống hạnh phúc là do chưa thực sự hiểu chính mình, họ không sống thật với bản thân! "Vấn đề của bạn là đọc không nhiều nhưng suy nghĩ quá nhiều." Đó là một câu nói rất phổ biến gần đây. Dù là thần tiên xuống phàm trần, cũng có người thích người ghét, có người giúp kẻ hại, nói chi bạn chỉ là người trần mắt thịt? Bị người ta ghét là bình thường, nên đừng vì vậy mà tự trách chính mình. Có đôi khi đứng ở góc độ khác nhìn lại sự vật sẽ cảm thấy nó chẳng có gì to tát cả. Nếu buồn, hãy khiến mình bận rộn hơn thông qua việc học hỏi, rèn luyện sức khỏe... Dành nhiều thời gian để tự tạo ra hạnh phúc cho riêng mình. Bạn nên học cách yêu bản thân nhiều hơn, cũng như làm giảm bớt gánh nặng trong tâm trí mình. Đừng để phiền muộn làm phiền giấc ngủ của bạn vào ban đêm, cũng đừng để những người không xứng đáng làm bạn mệt mỏi. Đừng luôn trừng phạt bản thân vì những lỗi lầm của người khác. Bạn muốn sống hạnh phúc thì trước tiên hãy học cách đơn giản hóa mọi chuyện. Bạn có đủ năng lực để vượt qua mọi điều khó khăn mà cuộc sống thử thách bạn. Bạn cũng xứng đáng có được hạnh phúc với cuộc đời nở hoa, mong bạn sớm hoàn thành ước mơ của mình... Theo Doanh nghiệp và Tiếp thị Chọn quần jeans ôm cho nàng mũm mĩm
sống ở đời mà quá tầm thường